Vụ việc cá chết ở Hà Tĩnh và dọc các tỉnh miền Trung đang gây xôn xao, căm phẫn trong người dân cả nước, đã có các cuộc biểu tình nổ ra nhưng mọi thông tin vẫn kín mít một cách vô cảm. Việt Nam đang rơi vào một giai đoạn phát triển hỗn loạn khi mà thời đại thông tin mở cửa rộng rãi, đủ điều kiện để cập nhật các tin tức đa chiều. Nền dân trí chưa có nền tàng vững bền còn nhiều lung lay, thái độ quan liêu trong cách giải quyết mâu thuẫn của các cơ quan chức năng đã khiến các vấn đề luôn đi vào ngõ cụt.

Sau một thời gian dài chờ nguyên nhân cá chết, Bộ Tài nguyên Môi trường tổ chức một cuộc họp báo cho mời phóng viên các báo đến để công bố nguyên do cá chết, sau một tiếng đồng hồ chờ đợi, ôngThứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Võ Tuấn Nhân bước ra và đọc thông báo với một nguyên nhân có vẻ chắc chắn nhất: do hiện tượng tảo nở hoa, rồi ngay lập tức biến mất trong vòng 5 phút không hơn khiến cánh báo chí ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra và cũng không rõ phải tính sao với nguồn thông tin cụt ngủn đến thế.

Rồi chính ông này trong cuộc họp báo tối 27/4 cho rằng câu hỏi của một nữ phóng viên về chuyện cá chết làm “tổn hại đất nước” và phủ nhận chuyện Formosa có liên quan.

Trước đó, ngày 25/4/2016, ông Chu Xuân Phàm – Phó Giám đốc đối ngoại Công ty Formosa Hà Tĩnh đã thẳng thừng: “Chúng tôi không thể đặt một nhà máy thép ở đây mà biển ở xung quanh lại có nhiều cá, nhiều tôm được.”

Nhiều người dân  trước đây không quan tâm tới chính trị, hễ nói tới chính trị là gạt đi, “để Đảng và Nhà nước lo”. Nhưng giờ đây họ đã bất bình, lo lắng vì con cá, nước mắm họ đang ăn có thể bị nhiễm độc.

Hầu như ngày nào cũng chuyện gây bức xúc lòng dân, hết anh cảnh sát vật người bán hàng rong đến chấn thương sọ não; móng trụ điện 500 KV làm bằng đũa; ông quan nói chết một người là bình thường, đăng báo làm chi; truy tố hình sự một chủ quán phở vì chậm đăng ký kinh doanh; thực phẩm bẩn, tham nhũng tràn lan, hạn hán đồng bằng sông cửa long, rồi đến chuyện siêu dự án trên Sông Hồng,…

Mọi người ngồi toạ kháng trước UBND TP Hà Nội.

Mọi người ngồi toạ kháng trước UBND TP Hà Nội.

Có vẻ như xã hội Việt Nam đang tiến gần đến điểm bộc phát khi các mâu thuẫn, bức xúc xã hội không thể bị bưng bít, kìm nén nữa.

Việc cá chết cũng như các vụ việc khác đều không thấy các đại biểu Quốc hội lên tiếng. Thậm chí kể cả những người trong bộ máy cầm quyền mới “thề non hẹn biển” rằng họ sẽ “trung thành với Tổ quốc, nhân dân, và hiến pháp” cũng không lên tiếng trước báo giới.

 

Trong vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm, ông Đinh La Thăng tuyên bố ngày 27/4/2016: “nguyên nhân số 1 [của thực phẩm bẩn] là không xác định được trách nhiệm, chẳng kỷ luật được ai, từ xã, phường, quận, huyện đến tỉnh, thành”. Tương tự, đến giờ này chính quyền vẫn không biết tại sao cá chết, không biết ai phải chịu trách nhiệm.

Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã tuyên bố: “Nhân dân có quyền đôn đốc và phê bình Chính phủ. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ. Từ Chủ tịch nước đến giao thông viên cũng vậy, nếu không làm được việc cho dân, thì dân không cần đến nữa”.

Ai sẽ chịu trách nhiệm trước các ngư dân?

Ai sẽ chịu trách nhiệm trước các ngư dân?

Ở đây, dân “đuổi” chính phủ làm không được việc là qua bầu cử chứ không phải bằng cách đi làm cách mạng vũ trang để lật đổ. Thay đổi chính phủ qua lá phiếu là quyền làm chủ của người dân nhằm buộc chính quyền phải chịu trách nhiệm chính trị chứ không thể nói là không biết ai phải chịu trách nhiệm.

Khi người dân mất quyền thay đổi chính phủ thì điều đó chỉ dẫn đến bất ổn chính trị chứ không hề đảm bảo ổn định chính trị. Sự ổn định chính trị kiểu đó chỉ là giả tạo, ảo tưởng, che giấu sự thật rằng chính quyền không được lòng dân.

Hãy xem ví dụ Saddam Hussein và đảng Ba’ath ở Iraq luôn thắng cử với 100% phiếu bầu nhưng khi quân Mỹ tiến vào Iraq thì người dân reo hò kéo đổ tượng Saddam Hussein và bản thân ông ta phải chịu kết cục bi thảm.

Cảnh sát khu vực có thể vào nhà dân để kiểm tra vào bất kỳ thời điểm nào. Thế nhưng khi cá chết ở miền Trung thì đoàn công tác các bộ ngành không thể vào khu công nghiệp Vũng Áng để kiểm tra vì “có yếu tố nước ngoài”.

Quốc hội Việt Nam chưa ai lên tiếng

Quốc hội Việt Nam chưa ai lên tiếng

Có vẻ như nước Việt đang bắt đầu thời kỳ đen tối. Thân phận, ý chí, nguyện vọng của người dân chẳng là gì so với các ông chủ lắm tiền trong và ngoài nước. Chính Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ngày 23/4/2016 cũng nhấn mạnh: “Coi lợi ích của nhà đầu tư là lợi ích của tỉnh mình, đất nước mình”.

Cuộc Cách mạng tháng Tám để làm gì? Bao nhiêu người hi sinh xương máu vì “độc lập, tự do” phải chăng là vô ích?

Không, chúng ta – người Việt yêu nước – dứt khoát không chấp nhận điều đó. Quyền làm chủ của người dân phải được hiện thực và bình đẳng.

Chúng ta phải được quyền sống trung thực, đúng với phẩm giá làm người của mình. Chúng ta không chấp nhận viễn cảnh đen tối đang đến với đất nước này.

Về phía chính quyền, nếu ai cảm thấy họ không có bất kỳ trách nhiệm gì với đất nước này thì nên từ nhiệm để dân bầu những người chính trực, có trách nhiệm lên lãnh đạo quốc gia.

Quyền quyết định phải nằm ở những công dân, cử tri, chủ nhân của đất nước chứ không thể là một thiểu số. Đây là đạo lý giản dị và hiển nhiên, không thể tranh cãi, để xây dựng nước Việt.

TS

Xem nhiều nhất

    Tin mới
      Blue stat